| Quay lại |
|
Những bức thư t́nh hay nhất
Ngày 7 / ll / 1953 Nati yêu quư ! Từ chốn lao tù này anh xin gửi tới em lời thăm hỏi ân cần. Anh luôn luôn nhớ và yêu em mặc dầu đă từ lâu anh chưa được tin tức ǵ về em. Anh đă nhận được bức thư thân yêu mà em nhờ mẹ anh chuyển cho anh và bao giờ anh cũng giữ nó bên ḿnh. Nếu em đă đau khổ nhiều v́ anh th́ mong em biết rằng anh rất vui ḷng được hiến dâng cuộc đời ḿnh cho danh dự và hạnh phúc của em. Dư luận xă hội không thể làm chúng ta lo lắng. Tất cả những cái quan trọng thực sự nằm trong ư thức của chúng ta. Mặc dầu cuộc đời này c̣n rất nghèo nàn, nhưng có những thứ bất diệt và vĩnh cửu như kư ức của anh về em và sẽ măi c̣n lại với anh cho đến khi nhắm mắt xuôi tay. Ngày 22 /12 /1953 Nati tuyệt vời của anh ! Cuối cùng th́ anh ngồi viết thư trả lời em đây. Bức thư gần đây nhất của em anh đă đọc đến hai lần, do nó như c̣n mới nguyên với anh.Anh cảm thấy lời lẽ của em hết sức dịu dàng và gợi cảm nhưng trong đó cũng có một thoáng buồn... Anh muốn những bức thư của anh đem đến cho em niềm vui, mặc dù nhà tù làm anh năo ḷng. Thậm chí anh ở đây rất đau khổ nhưng chẳng nhẽ lại có thể làm tăng nỗi đau của em hay sao? ư nghĩ cho rằng anh có thể khoét sâu nỗi đau của em khiến anh không sao chịu nổi, bởi lẽ anh yêu em. Làm sao mà anh có thể xua đuổi em ra khỏi ư nghĩ của anh được ? Nati, anh lần lượt đọc được những bức thư của em và phân tích rất kỹ những suy nghĩ và t́nh cảm được giăi bày trong đó nhưng em đừng sợ, đối với anh, ở nơi em hăy c̣n rất nhiều điều chưa thể nào biết hết... Ngày 5/ 01/ 1954 Nati yêu quư của anh! Thật ra việc trao đổi thư từ giữa anh và em là một điều kỳ cục. Những lá thư của chúng ta giống những sinh linh có cuộc sống riêng của chúng. Chúng gặp gỡ ở đâu đó trên con đuờng đi của chúng ḿnh và chia sẻ với nhau những bí mật và những vấn đề của chúng trước khi đến tay chúng ta. Và ai xui chúng ta nghĩ ra và viết những lời lẽ nồng nàn nhân ngày lễ Giáng Sinh ? Và em có cảm thấy ở đây không thể không có sự thần giao cách cảm ? Những bức thư của chúng ta trong bảy tuần lễ vừa qua đă vượt qua được những giai đoạn ban đầu, giai đoạn của sự giữ kẽ nhẹ nhàng và của cơn sốc đầu tiên do t́nh cảm bị ḱm hăm quá lâu đồng thời cũng là giai đoạn thích ứng với hoàn cảnh và những người chung quanh. Cứ mỗi lần đọc thư của em anh lại càng thấy rơ rằng tạo hoá quả đă rất hậu hĩnh đối với em v́ đă phú cho em trí thông minh với một tâm hồn (và tất nhiên cũng không quên ban cho em một h́nh dáng kiều diễm). C̣n về những búc thư của anh th́ anh viết cho em và chỉ để cho riêng em mà thôi. Và anh không quan tâm đến việc em sẽ định làm ǵ với chúng. Em đề nghị anh giữ kín việc trao đổi thư từ giữa chúng ta. Em có thể tin anh trong chuyện này-anh mỉm cuời khi nghĩ tới điều đó. Bởi lẽ đến một lúc nào đấy th́ tất cả mọi nguời cũng sẽ biết sự bí mật này. Ôm hôn em, Phiđen của em. Ngày 31/0l/1954 Nati yêu quí của anh ! Những bức thư của em rất bổ ích, rất lư thú và hằng được mong đợi. Chúng là nguồn thú vui vô tận của anh. Chúng có những khuôn mặt muôn vẻ như những v́ sao cứ mỗi ngày lại tỏa ra một thứ ánh sáng khácnhau. Này em, anh đă bắt đầu nói về các v́ sao rồi đấy! Thật ra thứ ánh sáng của một v́ sao này khác biệt với thứ ánh sáng của v́ sao khác ở chỗ nào nhỉ? Chả có ǵ khác nhau cả đâu? Tuy vậy cứ mỗi lần lại thấy lấp lánh những màu sắc khác nhau. Một nụ hôn này giống một nụ hôn khác nhưng những người yêu nhau không bao giờ thấy mệt mỏi v́ nụ hôn cả. Trên đời này có một thứ mật ong không bao giờ đặc quánh lại-đó là điều bí ẩn trong những bức thư của em... Không hề ǵ, một thời gian nữa sẽ trôi qua trước khi anh có thể ôm chặt em vào ḷng, chặt đến nỗi anh sẽ nắm chắc em như một bông hoa trong ḷng bàn tay... Ngày 9/2/ l954 Nati muôn vàn yêu quí của anh! Em là một người đàn bà. Đàn bà - đó là một cái ǵ đó dịu dàng nhất, tŕu mến nhất có trên thế gian này. Không một món quà nào tặng nguời đàn bà lại có giá trị nếu như nó được tặng trong sự khinh bỉ đối với một người đàn bà khác. Và kẻ nào xử sự như vậy sẽ không xứng đáng với t́nh yêu của bất kỳ một người đàn bà nào trong số đó. Người đàn bà trong trái tim đàn ông là cội nguồn của ḷng ngưỡng mộ thiêng liêng bất khả xâm phạm. Lư trí lạnh lùng như một tảng băng, c̣n niềm đam mê th́ nóng bỏng như phím thạch: cái đầu tiên thật vô bổ trong vương quốc của t́nh cảm, c̣n cái thứ hai hoàn toàn có sức thuyết phục. Em rất dũng cảm và anh thích điều đó. Anh rất phấn khởi...Hăy viết thư cho anh bởi v́ anh không thể sống thiếu em. Phiđen của em. Những bức thư t́nh của Các Mác và Gienny Ngày 10/8/1841 "Con lợn ḷi con yêu dấu của Gienny! Gienny rất mừng khi được biết Các vui, được biết rằng bức thư của Gienny đă làm cho Các phấn chấn thêm, rằng Các nhớ Gienny, rằng Các có đến Côlônhơ uống sâm-banh và ở đấy , cũng có những câu lạc bộ của phái Hêghen... Nhưng mặc dầu có các thứ đó, lẽ ra Các cũng nên khen Gienny vài ba câu về cái công tŕnh học tiếng Hy Lạp, về "sự uyên bác của Gienny mới phải. Lẽ ra, Các cũng nên dàn cho Gienny một bài tán dương nho nhỏ. Âu là tất cả cái phái Hêghen của các anh đều thế cả. Các anh không thừa nhận bất cứ cái ǵ, dù xuất sắc đến đâu cũng mặc nếu nó không hợp với phong cách của anh. Thành thử Gienny đành phải khiêm tốn đứng ngoài và đành nằm ngủ trên những cành nguyệt quế vinh quang của bản thân vậy. Phải, Các yêu quư ạ, đáng tiếc là quả thật Gienny phải nằm dài, nhưng không phải trên những cành nguyệt quế, mà là trên giường đệm, trên đống gối. Và ngay bức thư nhỏ này Gienny cũng phải nằm trên giường mà viết. Hôm chủ nhật, Gienny đă thử tiến hành một cuộc viễn du táo bạo sang các pḥng khác nhưng bị mệt nặng sau phải hối tiếc măi. ...Các yêu dấu ! Hoá ra các đă đi khá sâu vào chính trị ? Nhưng trong cái lĩnh vực này có ǵ đáng cho người ta phải găy cổ đâu. Bao giờ Các cũng nên nhớ rằng ḿnh có một người bạn gái nhỏ chỉ sống bằng những niềm hy vọng đặt vào Các, nhớ Các và hoàn toàn phụ thuộc vào số phận Các". Gienny gửi dến Các ở đầu mỗi ngón tay một chiếc hôn. Mấy chiếc hôn ơi, hăy bay đến Các của tôi và hăy ép thật mạnh vào môi Các để cho Các cảm biến được hết niềm tŕu mến của tôi. Và sau đó hăy đừng làm những sứ giả câm lặng của mối t́nh tha thiết của tôi. Hăy th́ thầm với Các những lời âu yếm mà t́nh yêu của tôi sẽ mách thầm cho, hăy kể cho Các nghe tất cả. à không cũng phải để lại chút ǵ cho nữ chủ nhân chứ. Các khoẻ nhé, Các yêu quư, Các đuy nhất !Gienny không c̣n có sức để viết tiếp nữa. Nếu cứ viết chỉ lát nữa đầu sẽ rối tung lên, rồi lại cái tiếng ù ù không sao chịu ấy. Các nhớ chứ ? Tiếng ầm ầm của loài bốn vó lay chuyển cánh đồng êm ái". Chào người bạn nhỏ của Gienny! Này, sau này Gienny sẽ lấy Các chứ nhỉ ?" (Trích từ tiểu thuyết "Người đi đường không biết mỏi" ("Tuổi trẻ Các Mác") của Blêna llina) Em yêu quí của anh ! Anh lại được viết thư cho em, bởi v́ anh đang cô đơn và bởi v́ anh cảm thấy khổ sở khi luôn luôn chỉ được tṛ chuyện cùng em trong tâm tưởng, c̣n em lại không biết ǵ về điều đó, lại không nghe thấy anh và không thể trả lời anh. Em hiện lên trước mắt anh thật là sống động, anh bế em trên tay, hôn em từ đầu đến chân, anh quỳ dưới chân em mà th́ thầm: "Anh yêu em !" Xa cách nhau ít hôm là một điều rất có ích, bởi sự giao tiếp thường xuyên sẽ dễ gây cảm giác đơn điệu khiến những khác biệt giữa các sự vật bị xoá nḥa. Ngay cả các ngọn tháp nếu ta đứng gần, cũng có vẻ như không c̣n cao lắm, trong khi đó, những chuyện vặt vănh trong đời sống hàng ngày, khi ta đụng chạm sát sạt với chúng, /ại tăng lên đáng kể. Cái niềm say mê cũng vậy. Những thói quen thường ngày do ta ở gần nhau nên chiếm lĩnh ta hoàn toàn và có vẻ giống như niềm say mê, sẽ không tồn tại nữa một khi đối tượng trực tiếp của chúng biến mất khỏi tầm nh́n. Những niềm say mê sâu sắc do đối tượng ở kề bên nên có vẻ giống như các thói quen thường ngày, sẽ nổi hẳn lên và lại có được sức mănh liệt vốn có của chúng dưới tác động diệu kỳ của sự xa cách. T́nh yêu của anh đối với em cũng thế. Hễ có một khoảng không gian phân cách chúng ta là ngay lập tức anh thấư rơ thời gian phục vụ cho t́nh yêu của anh chỉ nhằm mục đích y hệt mục đích mà nắng và mưa phục vụ cho cây cỏ - tức /à dễ phát triển. T́nh yêu của anh đối với em, hễ em ở xa anh, hiện lên đúng như tầm cỡ của nó - tầm cỡ của một chàng khổng lồ ở đó tập trung toàn bộ nghị lực tinh thần của anh và toàn bộ sức mạnh các t́nh cảm của anh. Anh lại cảm thấy ḿnh là là một con người hiểu theo ư nghĩa đầy đủ của từ này, bởi anh được sống trong niềm say mê lớn lao... Đương nhiên trong thế gian này có nhiều phụ nữ và có một số người rất đẹp. Nhưng làm sao anh có thể t́m được một gương mặt nữa mà mỗi đường nét, thậm chí cả mỗi nếp nhăn trên đó đều gợi được trong anh những kỷ niệm mănh liệt và đẹp đẽ nhất của đời anh? Tạm biệt em nhé, em yêu quí của anh, một ngàn lần, một vạn lần hôn em và các con. Các của em (Thư của Mác gửi cho Gieni sau khi hai người đă lấy nhau đă nhiều năm) Thư t́nh của Napoleon Bonaparte
Năm 1797, Napoleon mới chỉ là một danh tướng Pháp và ông vừa đón nhận chiến công đầu tiên của ḿnh. Ông mới cưới một phụ nữ rất xinh đẹp và quyến rũ là Joséphine de Beauharmais. Yêu nàng nhưng ông sớm phải rời xa để chỉ huy quân đội lên đường chiến đấu. Xa nàng, ông buồn và lo lắng: Joséphine là một phụ nữ dễ thay đổi... Liệu nàng có chung thủy với ông trong suốt thời gian ông vắng mặt ? 21 ngày sau khi cưới Bonaparte đau khổ v́ ghen tuông. Ông viết thư gửi nàng từ Nice. "Nếu em yêu anh ít thôi th́ có lẽ em chưa bao giờ yêu anh cả..." Chẳng có ngày nào anh không yêu em. Chẳng có đêm nào anh không ôm em vào ḷng. Chẳng có khi nào anh uống trà mà không nguyền rủa cái chiến công và tham vọng đă nắm giữ anh, khác hẳn với tâm hồn anh... Joséphine yêu dấu của anh, là duy nhất trong trái tim anh, đủ chiếm giữ tinh thần anh, chiếm lĩnh mọi suy nghĩ của anh. Nếu như anh xa em với vận tốc của ḍng thác sông Rhône, đó là để gặp lại em nhanh hơn. Nếu như giữa đêm khuya, anh vùng dậy làm việc, đó là v́ có thể được gặp em trước vài ngày. Vậy mà trong bức thư em gửi từ ngày 23 tháng ba, em đă gọi anh bằng "ông". ông ư? Chính là em mới phải ! Ôi! Người vợ xấu bụng của anh! Em có thể viết một bức thư như thế sao? Nó mới lạnh lẽo làm sao! Và rồi từ ngày 23 đến 26 có tới những bốn ngày: Em dă làm ǵ mà không viết một ḍng cho ông chồng của em?... ôi !Người bạn đời của anh, cái từ "ông" đó và bốn ngày ấy đă làm anh hối tiếc sự lạnh lùng xa xưa của anh... Bất hạnh thay cho kẻ nào là nguyên nhân của điều đó!... Ông? Ông à? Vậy sẽ là ǵ đây trong mười lăm ngày tới? Tâm hồn tôi buồn chán trái tim tôi biến thành nô lệ và trí tưởng tượng đang ṿ xé ḷng tôi. Nếu em yêu tôi ít hơn, hẳn em sẽ được an ủi. Một ngày nào đó, em không c̣n yêu tôi nữa, hăy nói với tôi điều đó: ít nhất tôi có thể biết ḿnh xứng đáng với nỗi đau khổ đó... Vĩnh biệt nguời vợ, nỗi trăn trở, nguồn hạnh phúc, niềm hy vọng và tâm hồn của đời tôi. Tôi không đ̣i hỏi nơi em một t́nh yêu vĩnh cửu, ḷng chung thủy, mà chỉ là sự thật sự thành thực vô bờ bến. Ngày em nói với tôi "Em yêu ông ít thôi" sẽ là ngày cuối cùng của t́nh yêu tôi dành cho em và cũng là ngày tận thế của cuộc đời tôi... Joséphine! Joséphine! Hăy nhớ lại đôi điều anh nói với em: Tạo hóa đă hun đúc cho anh một tâm hồn mạnh mẽ và quyết đoán; nó dệt nên em bằng gấm vóc và sự dịu êm. Em đă hết yêu anh rồi ư? Hăy tha lỗi cho anh, tâm hồn của cuộc đời anh,.. Em đă hoàn toàn ngự trị trong trái tim anh, mọi nỗi lo sợ làm cho anh trở nên bất hạnh... Chúa ơi! Ôi! Nếu em yêu anh ít thôi th́ có lẽ em chưa bao giờ yêu anh cả. Chính v́ thế mà anh hết sức đau ḷng...
Bức thư t́nh của IBrahim
"Lêônora yêu dấu, anh đi đây, anh từ biệt em vĩnh viễn. Anh viết thư cho em, bởi v́ anh không thể có đủ sức đề bày giải cùng em bằng cách khác. Hạnh phúc của anh không thể tiếp tục được nữa. Anh đă được hưởng nó, bất chấp số phận, bất chấp tạo hóa. Thế nào rồi em cũng có ngày sẽ không yêu anh nữa; t́nh say đắm kia rồi có ngày sẽ mất. ư nghĩ này luôn bám theo anh, ngay cả trong những giây phút mà h́nh như anh đă quên hết, khi bên chân em anh say sưa uống lấy sự hy sinh cuồng nhiệt của em, nguồn ái ân không bao giờ cạn của em... Thế gian nhẹ dạ lắm, những việc ǵ mà trên lư thuyết nó chấp nhận, th́ trên thực tế nó lại xua đuổi không thương tiếc: không chóng th́ chầy, những lời nhạo báng tàn nhẫn của thế gian cũng sẽ thắng được em, sẽ khuất phục được tâm hồn nồng nhiệt của em và cuối cùng rồi em sẽ cảm thấy hổ thẹn vè t́nh yêu say đắm của em... bấy giờ anh sẽ ra sao? Không? Thà chết, thà từ biệt em trước cái phút khủng khiếp đó... Sự yên tĩnh của em đối với anh quư giá hơn tất cả: em không thể hưởng nó, một khi mà mắt thế gian đang đổ dồn vào chúng ta. Xin em nhớ lại tất cả những ǵ em đă phải chịu đựng, tât cả những ǵ đă xúc phạm đến ḷng tự ái của em, tất cả những cực h́nh của lo sợ xin em nhớ lại giờ phút ra đời bi đát của con trai chúng ta. Em thử nghĩ xem: lẽ nào anh cứ bắt em chịu măi những giờ phút kinh hoàng và nguy hiểm này? Tại sao cứ cố ràng buộc cuộc đời của một giai nhân dịu dàng, kiều diễm như thế với số phận hẩm hiu của một gă da đen, một tạo vật thấp hèn, vị tất đă xứng đáng với danh hiệu một con người? Tha thứ cho anh nhé, Lêônora, người bạn đáng yêu, người bạn duy nhất của anh. Từ biệt em là từ biệt những niềm vui đầu tiên và cuối cùng của đời anh. Anh không có tổ quốc, cũng không có người thân thuộc. Anh trở về nước Nga buồn tẻ, ở đấy nỗi cô đơn hoàn toàn sẽ là nguồn an ủi đối với anh. Những công việc khắc khổ mà từ nay anh sẽ làm, nếu không dập tắt được th́ ít ra cũng giúp anh khuây khỏa những nỗi niềm đau khổ về những ngày hạnh phúc hoan lạc bên em... Lêônora, tha thứ cho anh nhé, anh bứt ra khỏi bức thư này như bứt ra khỏi đôi cánh tay mềm dịu của em; em tha thứ cho anh, anh xin cầu mong cho em được hạnh phúc-xin em thỉnh thoảng nghĩ đến gă da đen đáng thương, đến Ibraghim trung thành của em ".
|
||||||
|
Copyright @ 2006 CaKhucHay.Tv Power by Lam Ngoc Tan |